Ở một góc nhỏ của Trường Mầm non Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh, có một người thầy giản dị với hành trình hơn ba thập kỷ gắn bó cùng trẻ thơ. Dù nghề giáo mầm non vốn ít người theo, thầy Đoàn Văn Minh đã kiên định “đứng lớp” và coi từng học sinh như con cái của mình.
Khởi đầu khiêm tốn, đầy thử thách
Năm 1994, khi mới vào nghề, thầy thấy mình may mắn khi được phân công về Trường Mầm non Đông Mai – một cơ sở nhỏ, cơ sở vật chất nghèo nàn. Lúc đó, trường chỉ có 8 lớp học và giáo viên mầm non ở vùng này thường nhận lương bằng thóc – thầy Minh từng nhận 30 kg mỗi tháng.
Nhiều người từng khuyên thầy nên chuyển nghề để đỡ vất vả. Nhưng với tình yêu trẻ, sự kiên trì và lòng tin vào con đường chọn lựa, thầy quyết tâm bám trường, bám lớp, học cách vượt khó.
Tận tâm nghề nghiệp – vượt trên vai trò của một giáo viên
Ngày nay, Trường mầm non Đông Mai đã khang trang hơn hẳn. Thầy Minh đảm nhận lớp 5 tuổi với sĩ số 35 học sinh – con số tối đa theo quy định. Phụ huynh nhiều người tin tưởng gửi con vì biết thầy dạy học không chỉ bằng lời nói mà bằng cả trái tim.
Thầy không chỉ đứng lớp: thầy tự tay trang trí lớp học, làm đồ chơi từ vật liệu đơn giản, mang sắc màu và niềm vui vào lớp. Mùa hè, thay vì nghỉ ngơi, thầy dành thời gian chỉnh sửa, bổ sung đồ chơi, trang thiết bị lớp học. Vào năm 2024, thầy Minh đã dùng khoảng 34 triệu đồng từ tiền tiết kiệm cá nhân để mua thêm đồ chơi và trang trí lớp học – hành động nhỏ nhưng lan tỏa ánh sáng yêu thương vào trong không gian giáo dục.
“Tôi không có con, nên các cháu là con trong nhà. Việc bỏ túi ra mua thêm đồ chơi, trang hoàng lớp học không hề là gánh nặng, mà là niềm vui của tôi,” thầy chia sẻ với ánh mắt đầy ấm áp.
Thành quả từ tình cảm và sự kiên trì
Qua hơn 30 năm, thầy Minh đã dạy dỗ nhiều thế hệ trẻ, từng em chịu thương tổn hay trẻ khuyết tật được tiếp nhận và hòa nhập dần vào lớp học bình thường. Những lời nói đầu tiên, từng bước đi chập chững, những nụ cười trong trẻo – đó là phần thưởng vô giá mà thầy nhận được.
Thầy đã được ngành giáo dục tỉnh, cấp thị xã công nhận nhiều thành tích xuất sắc. Nhưng phần thưởng lớn nhất với thầy là tình cảm trân trọng từ phụ huynh và ánh mắt tin yêu của học trò mỗi ngày.
Sứ mệnh không tên, nhưng mãi bền
Giáo viên mầm non vốn là công việc lặng lẽ: từ chăm lo giấc ngủ, bữa ăn, trò chơi đến việc uốn nắn lời nói, hình thành thói quen mỗi ngày. Với sự tận tâm, thầy Minh xem lớp học như mái ấm thứ hai, trẻ em như con của mình.
Hành trình của thầy là minh chứng cho sức mạnh của tình người, cho rằng đổi thay không đến từ điều lớn lao, mà từ những việc làm nhỏ bé mỗi ngày. Ở vùng đất nơi mà nhiều người bỏ ngỏ nghề, thầy Minh vẫn giữ vững niềm tin và tiếp tục gieo mầm hy vọng cho những trái tim trẻ.
Lịch sử có thể lãng quên nhiều tên tuổi, nhưng những con người như thầy Minh sẽ mãi được nhớ nhờ cách họ gieo yêu thương trong dự định, gieo niềm tin trước thử thách – và vun đắp tương lai từ chính từng mầm non trong lớp học.



