Giữa nhịp sống hối hả của đô thị, vẫn có những con người lặng lẽ trở thành “bà tiên, ông bụt” thật sự — người dành cả cuộc đời để chăm sóc thú hoang, chim trời, mèo hoang… Họ không có phép màu, chỉ có tấm lòng nhân ái khiến thiên nhiên thêm phần ấm áp.
Bà nội của mèo hoang
Ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn, mỗi sáng sớm, giữa những hàng cây cổ thụ, người ta có thể nghe thấy tiếng gọi: “Mi ơi, Đen ơi, ra ăn cơm với nội nào!” Đó là lời gọi thân thương của bà Hồng Tuyết Mai (71 tuổi) — người đã nuôi dưỡng đàn mèo hoang suốt gần 20 năm.
Dù sống nhờ gánh hàng nhỏ, bà vẫn thức giấc từ tờ mờ sáng, đạp xe ra chợ mua thực phẩm, rồi nhọc nhằn trở về nấu nướng cho “lũ nhỏ”. Bà không tiếc hy sinh phần ăn của mình để cho mèo; những con đang bệnh được bà mang đi thú y; những con già được bà mua đồ dễ nuốt. Mỗi chú mèo, bà đều đặt tên thân mật: Mi, Vàng, Xám… Khi bà gọi “nội đây”, cả đàn ùa về rúc vào chân bà như những đứa con nhỏ.
Người phụ nữ chim trời, sóc nhỏ
Không dừng lại ở mèo hoang, chim trời và sóc nhỏ cũng là “con” của những người có trái tim lớn. Mỗi sáng, chị Quang Thanh lại mang thóc, để chim bồ câu, sẻ tụ về tắm mát, kiếm ăn. Chiếc thùng nước nhỏ đặt trước sân luôn đầy ắp để tạo nơi sinh hoạt cho cánh chim sau những vòng bay. Đối với chị, chăm sóc chim không phải công việc – mà là sứ mệnh, là niềm vui giản dị, là cách kết nối con người với thiên nhiên.
Kiểm lâm – Những “người giữ lễ phép” cho thú hoang
Bên cạnh những “gánh nặng yêu thương” cá nhân, còn có những con người mang trọng trách bảo vệ thiên nhiên. Kiểm lâm viên như ông Cầm Văn Tùng, mỗi ngày làm việc như bước giữa hai thế giới: người và thú. Khi gia đình bàn giao khỉ, trăn, kỳ đà, ông cùng đồng nghiệp khẩn trương cứu hộ, chăm sóc phục hồi và thả chúng tự nhiên. Có lần, nhiệm vụ cứu khỉ kéo dài suốt đêm, dùng thuốc mê, lồng chuyên dụng, phối hợp nhiều đơn vị để bảo vệ sinh mạng của loài vật.
Trong những lần cải trang, phục kích, bám rừng… họ lặng lẽ khắc tên mình vào từng cá thể được cứu. Họ không mong được biết ơn, chỉ mong thiên nhiên khỏe mạnh hơn, rừng xanh hơn, muôn thú được sống đúng vai trò vốn có.
Tình người giữa hoang dã
Những “bà tiên” nuôi mèo, “ông bụt” cứu chim, kiểm lâm cứu thú hoang — họ tự mình trở thành cây cầu giữa con người và thiên nhiên. Họ không cần xuất hiện rầm rộ, chỉ cần từng hành động nhỏ: cho ăn, chữa bệnh, thả rừng… để thiên nhiên không bị lãng quên.
Dẫu khó khăn, dù thiếu thốn, họ vẫn giữ vững trách nhiệm và tình yêu. Vì họ hiểu: nếu không có ai đứng lên, thì nét đẹp hoang dã sẽ mờ dần. Những con mèo, con chim, con khỉ không chỉ là đối tượng được chăm lo — chúng là minh chứng cho tấm lòng giữa đời thường.


