Chiều đầu tháng 12 tại cổng Bếp cơm từ thiện của bà Đỗ Thị Tưởng (khu vực trước Bệnh viện Nhi đồng 1, TP.HCM), một câu chuyện đặc biệt đã khiến cả nhóm thiện nguyện xúc động: một người đàn ông lạ mặt tiến đến gần bà Tưởng, khẽ đút vào túi áo bà một xấp tiền rồi lập tức quay đi trong im lặng. Chỉ vài giây sau, ông hòa vào dòng xe ngoài cổng viện và biến mất.
Khi mở ra, bà Tưởng bàng hoàng thấy đó là 100 triệu đồng tiền mặt. Người đàn ông không để lại tên tuổi, không để bà kịp hỏi một câu nào, chỉ gửi lời nhắn vội vàng: “Tôi trúng số. Gửi chị nấu cơm giúp bà con.”
Một món quà bất ngờ giữa dòng đời vội vã
Đối với bếp cơm thiện nguyện vốn hoạt động hoàn toàn dựa vào tấm lòng của mạnh thường quân, 100 triệu đồng là khoản hỗ trợ lớn chưa từng có. Các tình nguyện viên kể lại khoảnh khắc ấy với sự xúc động: không máy quay, không ảnh chụp, không lời giới thiệu… tất cả diễn ra chỉ trong chưa tới một phút.
Bà Tưởng nghẹn lại khi nhắc đến khoảnh khắc ấy: “Không biết anh ấy là ai, nhưng rõ ràng anh ấy hiểu rất rõ ý nghĩa của từng suất cơm mà bếp đang nấu mỗi ngày.”
Số tiền này đủ để bếp duy trì nhiều ngày phát cơm quy mô lớn, với mỗi bữa từ 600–1.000 phần dành cho bệnh nhân và thân nhân đang điều trị tại bệnh viện – những người vốn đang phải chật vật trong gánh nặng chi phí.
Bếp cơm “0 đồng” – 8 năm giữ lửa yêu thương
Bếp cơm của bà Tưởng đã hoạt động gần 8 năm, khởi đầu chỉ từ nồi cơm nhỏ cho vài chục người. Dần dần, uy tín và sự tử tế lan tỏa, bà nhận được sự chung tay của tình nguyện viên và nhiều tấm lòng hảo tâm.
Những người từng nhận cơm nói rằng điều họ cảm nhận không chỉ là sự no bụng, mà còn là cảm giác được quan tâm, được sẻ chia giữa một thành phố vốn rất vội vã.
Lòng tốt không tên – giá trị ở lại
Câu chuyện người đàn ông vô danh tặng 100 triệu đồng đã lan truyền trong cộng đồng như một thông điệp đẹp về sự tử tế. Không cần danh tính, không mong ghi nhận, không đòi hỏi điều gì đáp lại — chỉ đơn giản là hành động giúp đời trong âm thầm.
Những tình nguyện viên của bếp tin rằng khoản hỗ trợ ấy sẽ tiếp tục chuyển hóa thành hàng nghìn bữa cơm, thành động lực cho những mảnh đời mệt mỏi vì bệnh tật, và thành nguồn cảm hứng để nhiều người khác tin vào điều tử tế.
Bà Tưởng chia sẻ: “Có người nghèo nhưng cho ít. Có người giàu và cho nhiều. Nhưng điều khiến tôi quý nhất chính là tấm lòng. Chỉ cần một người làm điều tốt, cả bếp đều được tiếp thêm niềm tin.”
Ngọn lửa ấm giữa thành phố
Không ai biết tên người đàn ông ấy, nhưng nghĩa cử của ông đã góp phần giữ cho bếp cơm “0 đồng” tiếp tục đỏ lửa mỗi ngày. Giữa dòng đời hối hả, những hành động như thế trở thành điểm sáng — âm thầm nhưng đầy sức lan tỏa.
Nhiều bữa ăn sẽ được nấu từ món quà ấy. Nhiều người sẽ được tiếp thêm hy vọng. Và câu chuyện về 100 triệu đồng “rồi biến mất” sẽ còn được nhắc lại như một minh chứng đẹp cho lòng tốt giữa đời thường.


